XtGem Forum catalog
wap tai game hack
Wap Game Mobile Miễn Phí
Tìm Kiếm| View : () | Tập tin đính kèm (0)
↓[ Truyện Ma ]Oan Hồn

hớ... Nửa tuần trăng mật, suốt kiếp khó phôi pha...". Bài thơ còn khá dài, nhưng trong bóng tối không thể đọc hết được một lúc, nên Thiện phải mò mẫm khá lâu... Cuối cùng anh phải ngừng lại vì ở đoạn sâu do màu đá sậm lên rất khó đọc. Tuy nhiên với hai câu trên Thiện cảm giác thích thú, anh cứ lẩm nhẩm đọc lại nhiều lần, đến thuộc lòng. Một thuở yêu người, ngàn năm không hết nhớ... Nửa tuần tăng mật, suốt kiếp khó phôi pha... Mải mê đọc thơ mà Thiện quên cả thời gian. Khi anh bước ra ngoài thấy mặt trời đã lên khỏi đỉnh đầu. Nhìn đồng đồ tay, Thiện giật mình: - Đã hơn ba giờ rồi! Thiện tìm ông lão một lần nữa nhưng cũng chẳng thấy đâu. Khi anh về nhà thì chị giúp việc đã đưa một cái túi bằng thổ cẩm và nói rất rõ ràng: - Của một cô gái lạ gửi cho cậu. Cô ấy nhắn rằng, cậu đừng mất công tìm hiểu xem cô ấy là ai, bởi rồi đây cô ấy sẽ trở lại gặp cậu. Đã nghe chị ấy nói như vậy thì Thiện còn hỏi gì nữa. Anh cầm cái túi định xem bên trong chứa vật gì, nhưng chỉ giúp việc đã nói: - Cô ấy dặn cậu chỉ được mở ra khi ờ phòng riêng. Thiện về phòng mở chiếc túi ra ngay và thật bất ngờ khi thấy có một bộ quần áo nữ bằng lụa rất đẹp trong đó. Lại là bộ đồ ngủ! Hầu như suốt từ đó đến tối Thiện không tài nào nghĩ ra người gửi giỏ đồ cho mình là ai. Có hỏi lại chị người làm Tư Thủy thì cũng chẳng hiểu thêm được thêm chút gì, nên Thiện chỉ biết mang thắc mắc đó cho đến lúc đi ngủ. Mà nào có dễ ngủ đâu, phải đến hơn mười hai giờ thì Thiện mới chợp mắt được... - Người gì mà ngủ như chết, khách vào nhà cũng không hay! Lúc đầu tuy có nghe giọng nói đó, nhưng Thiện cứ tưởng mình nằm mơ, nên anh vẫn nằm im. Sau nửa phút thì giọng ấy lại cất lên: - Giữ đồ của người ta mà không trả thì làm sao đây? Lạnh lắm! Thiện cảm giác như có ai đó chạm vào chân mình, rất nhột, nên phải bật dậy. Và một lần nữa giọng nói lại cất lên, lần này ngay sát tai anh: - Trả bộ đồ cho em! Thiện lạnh cả người, anh còn đang lúng túng thì bàn tay của một phụ nữ đã chạm vào tay mình, cùng với lời thúc giục: - Mau trả lại bộ đồ cho em, em lạnh lắm! - Cô... cô là... Câu nói của Thiện chưa dứt thì vô tình trong lúc sờ soạng anh đã chạm vào một tấm thân với quần áo đẫm nước, lạnh như băng! - Cô... Thiện chỉ nói được tới đó, rồi người như bất động, chỉ cử động được khi đã có sự tiếp sức của người con gái lúc ấy gần như đã ghì chặt lấy anh, đầu nàng ta gục vào cổ anh như đang hút máu! Trong khi Thiện như bị điện giật, máu trong người như buôn chảy ra không kiểm soát được thì giọng nàng thân thiết hơn: - Lát nữa em lấy lại bộ đồ đó nghe! Thiện cố nói cho rõ ràng, bởi lúc ấy anh hầu như không còn kiểm soát được mình: - Cô là người gửi tôi cái giỏ? - Chứ còn ai dám vào đây khi anh nợ em bộ đồ! - Nhưng... cô gửi, chứ nào tôi có ý lấy đâu? - Nhưng tại sao em lại gửi cho anh chứ không phải là ai khác? - Cái đó... Thiện ấp úng đến tội nghiệp, trong lúc cô nàng chủ động đẩy anh nằm xuống và nói một cách cương quyết: - Lát nữa chính anh phải mặc đồ lại cho em, nếu không thì em lại... tồng ngồng như lúc đến mà ra về đó. Thiện giật mình: - Cô tới đây mà không... mặc gì hết? Cô gái cười khúc khích: - Mặc, nhưng ướt hết rồi! - Nhưng... nhưng lỡ có ai thấy thì sao? Nàng đáp tỉnh khô: - Có người thấy rồi! Thiện hốt hoảng: - Trời ơi, người ta thấy thì... Nàng lại cười ngặt nghẽo: - Người duy nhất nếu có thấy thì là anh! Như bây giờ... Thiện thở phào: - Vậy mà cứ tưởng... Thiện không nói thêm được lời nào nữa và hầu như hoàn toàn bất động. Cô gái lại nói thì thầm bên tai anh: - Anh còn nợ em điều này nữa. Bài thơ mà anh thuộc lòng là của em. Thiện reo lên: - Em đã viết lên vách đá, thảo nào nét chữ bay bướm quá nhĩ! - Thuộc thơ của người ta vậy mà chẳng nghe đọc lại gì hết! Hay là đã quên ngay rồi? Thiện buột miệng đọc ngay hai câu thơ thuộc từ vách đá. Xong, anh đột ngột hỏi: - Cô là gái đã có chồng? Cô nàng chợt thở dài rồi im lặng, chứ không luôn miệng liến thoắng như lúc đầu. Thiện nghĩ có lẽ mình đã chạm vào tự ái cô ta nên lên tiếng: - Tôi xin lỗi... Anh muốn bật dậy nhưng lúc ấy tuy cô nàng không đè cắn cổ anh nữa, nhưng Thiện cũng không làm sao nhúc nhích được. Anh đành lặp lại câu nói: - Tôi xin lỗi... - Chỉ xin lỗi suông vậy thôi sao? Nợ người đến hai lần, mà bây giờ... - Thế cô muốn tôi phải làm sao nữa? - Anh phải cưới em! Câu nói đó khiến cho Thiện hốt hoảng: - Cô nói sao? - Anh phải cưới em để trả hết nợ! Nàng vừa nói xong thì nhảy xuống giường liền. Lúc này Thiện mới cử động được, anh nhảy theo. Nhưng thoắt một gái, nàng đã rất nhanh bước ra khỏi phòng. Lúc này Thiện mới hoàn hồn bước theo. Chẳn

Trang: « 1234 »

Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết!
Đánh giá bài viết
[ LIKE - DISLIKE ]
vote
/ - phiếu
Có tcm
100/ 100 100 bình chọn
HomeLượt Xem:
Link:
BBcode:
↑Cùng Chuyên Mục
» Ma theo
[ 4131 ngày trước - Xem: ]
» Ma theo
[ 4134 ngày trước - Xem: ]
» [ Truyện Ma ]Oan Hồn
[ 4135 ngày trước - Xem: ]
Bạn đã xem ?
Tags: , [, Truyện, Ma, ]Oan, Hồn,

Từ Khóa Google :

,

Liên Kết

Dùng Ucbrowser Để tải nhanh nhất
DMCA.com Protection StatusC-STATU-ONfree auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi